Nguyễn Xuân Sanh
Cuối chiều vạt nắng rơi nghiêng
Còn đâu cái thuở chờ riêng một người
Em đi ... bỏ lại .... nụ cười
Cho tôi tiếc mãi thương mười ngón tay
Mây bay qua dáng vai gầy
Tóc em sợi ngắn vương đầy nắng mưa
Ngồi buồn nhớ chuyện ngày xưa
Em trao ánh mắt - tôi vừa nhớ thương
Mùi hương hoa sữa bên đường
Mùa đông chưa hết cúc vương sắc vàng
Riêng tôi dấu những phai tàn
Tiếc người ta đã vội vàng sang ngang
Qua sông cách trở đò giang
Ngày xưa hai đứa dịu dàng trao nhau
Tình yêu ngày ấy nhiệm mầu
Em trao ... tôi cũng ... tiếc gì nữa đâu
Những đêm ... cùng ở bên nhau
Mình ngồi đợi đến bạc màu trăng lên!