Doanh nhân Phạm Ngọc Sơn trọn nghĩa nước, thắm tình đồng đội

Doanh nhân Phạm Ngọc Sơn

trọn nghĩa nước, thắm tình đồng đội

                                         Thế Nguyễn

 

       Tôi đến thăm doanh nhân Phạm Ngọc Sơn vào một chiều gió lộng tại nhà riêng quê hương xã Phú Châu, huyện Đông Hưng cũ, nay là xã Đông Tiên Hưng. Khi ông đang xoay trần vặn ốc vít lắp vào tháo ra bên con xe “nghĩa tình đồng đội”. Thấy khách đến nhà, ông dừng tay tiếp đón. Nhìn đôi bàn tay đã lái không biết bao nhiêu đường đất. Đôi bàn tay đã từng đưa đồng đội từ rừng sâu nước thẳm về với gia đình. Đôi bàn tay nâng đồng đội lên. Đôi bàn tay đã bao lần lau khô vết thương cho đồng đội. Đôi bàn tay quệt không biết bao nhiêu nước mắt khóc đồng đội. Ông pha trà thật đặc để đãi người khách không hẹn mà đến. Bên những chén trà chúng tôi nhâm nhi trong buổi chiều gió lộng. Ông say sưa kể cho tôi nghe câu chuyện về chiến trường mắt rưng rưng ngấn lệ.

Tiếng gọi vì miền Nam

Mỗi lần có ai nhắc đến đường Trường Sơn huyền thoại là hình ảnh những chiếc xe vận tải xuyên qua làn mưa bom, bão đạn của đế quốc Mỹ lại trở về nguyên vẹn trong ký ức của cựu chiến binh (CCB) Phạm Ngọc Sơn. Sau 45 ngày tham gia khóa huấn luyện cấp tốc tại Trường lái xe Quân khu 3, ông được bổ sung vào Binh trạm 42, Đoàn 559 - Bộ đội Trường Sơn, hoạt động trên địa bàn huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế với nhiệm vụ chở vũ khí, đạn, gạo, quân trang, quân dụng phục vụ chiến trường miền Nam. Lúc đó ông chỉ nặng có 38 kg, người nhỏ bé nên phải đệm chăn chiên để ngồi mới vừa ghế lái của chiếc xe tải ba cầu nhưng Phạm Ngọc Sơn luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

 Các đoàn xe vận tải thời đó luôn là mục tiêu số 1 của máy bay địch, đường Trường Sơn lại vô vùng hiểm trở, đường bé, mặt đường bị bom đạn của quân địch cày đi xới lại, đi lại rất khó khăn. Nhưng bằng sự dũng cảm, kiên cường và không ngừng sáng tạo ông đã cùng đồng đội vượt qua mưa bom, bão đạn của quân thù để vận chuyển hàng hóa đến điểm tập kết an toàn.

Bé nhỏ nhưng lanh lợi, thông minh, xử lý tình huống nhanh nhạy cộng thêm lái xe giỏi nên Phạm Ngọc Sơn thường chạy vượt cung đường và tăng chuyến so với chỉ tiêu cấp trên giao. Nhiều lần ông cùng đồng đội chở hàng vượt qua những trọng điểm đánh phá ác liệt của máy bay Mỹ, kịp thời chi viện cho chiến trường.

Ông kể lại câu chuyện còn nhớ mãi lần vận chuyển hàng đêm ngày 26/6/1972, khi đoàn xe của đơn vị với 42 chiếc đang vượt “túi lửa” dốc Con Mèo thì bị máy bay địch phát hiện, đánh phá. Xe của ông chạy đầu đoàn bị trúng bom Napan bốc cháy, lửa trùm vào ca bin nhưng với bản lĩnh và sự từng trải cũng như bình tĩnh và có kinh nghiệm, ông không hề nao núng vẫn vững vàng lái xe vượt đèo và cho xe lao xuống vực bất chấp nguy hiểm đến tính mạng. Cả xe và hàng đều cháy rụi, ông bị bỏng nặng xong đoàn xe phía sau vẫn tiếp tục lăn bánh vượt trọng điểm an toàn. Hành động nhanh trí, gan dạ, dũng cảm đó được ông lý giải rất đơn giản rằng: “Lúc đó mình có thể thoát hiểm ra ngoài để bảo vệ tính mạng nhưng nếu xe bị cháy nằm lại trên đường sẽ gây ùn tắc cả đoàn, máy bay địch tiếp tục bắn phá đơn vị sẽ tổn thất rất nặng nề, chiến trường sẽ thiếu vũ khí, lương thực để đánh địch”. Vì miền Nam ruột thịt nên ngay sau đợt điều trị bỏng, ông trở lại tiếp tục lái xe trên những cung đường Trường Sơn huyền thoại và cái tên “Sơn cháy” cũng ra đời từ đó.

Ông lấy trong túi bao thuốc và lấy một điếu từ từ châm thuốc hít một hơi thật sâu chậm rãi nhìn ra xa, lúc này hoàng hôn đã tím đậm khoảnh sân trước nhà. Ông châm tuần trà hâm lại, uống một ngụm thật sâu, sau đó cười hồn hậu nói với tôi rằng: “Anh nhìn kìa, chiếc xe vào sinh ra tử, chiếc xe thắm đượm nghĩa tình. Chiếc xe đã cùng tôi đưa biết bao nhiêu đồng đội về với quê hương, bao nhiêu lần ngồi vô lăng là bấy nhiêu lần khắc ghi kỷ niệm”. Nhưng có lẽ, nhớ nhất vẫn là lần lái xe chở bộ đội đặc công vào bảo vệ cầu Sài Gòn chuẩn bị cho chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử là lần nguy hiểm nhất xong ông lại coi đó là niềm vinh dự, tự hào lớn nhất của cuộc đời mình.

Ông kể tiếp: Đó là chuyến đi dài, nguy hiểm nhất nên không phải ai cũng được chọn vì thế tôi và đồng đội ngụy trang cho xe rất cẩn thận, đêm đi, ngày nghỉ gian nan, vất vả, hiểm nguy không nề hà, ung dung lái xe vào đến cầu Sài Gòn mà địch không phát hiện ra. Sau đó, chúng tôi lại lái xe chở thương binh ra hậu cứ chữa trị vết thương.

Sau khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, tháng 6 năm 1976 ông phục viên về quê lập gia đình. Cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới nổ ra, ông lại làm đơn tái ngũ, tham gia lái xe phục vụ chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang). Năm 1986, vết thương cũ tái phát khiến sức khỏe giảm sút, ông được chuyển về công tác tại địa phương, mang trên mình thương tật 62%. 

Doanh nhân giàu lòng nhân ái

Nghỉ hưu nhưng không nghỉ việc, với bản chất anh Bộ đội Cụ Hồ ông đã mạnh dạn vay mượn tiền mua ô tô để chở hàng hóa thuê. Doanh nhân Phạm Ngọc Sơn luôn tâm niệm: “Mình đã may mắn trở về thì phải có trách nhiệm với đồng chí, đồng đội và với cả những người mãi mãi tuổi hai mươi hy sinh”, vì thế ông vận động đồng đội là các thương binh thành lập Hợp tác xã vận tải thủy bộ Đông Hưng nay là Xí nghiệp vận tải 27/7 Đông Hưng. Ngày đầu thành lập chỉ có 20 xe nay tăng lên trên 100 đầu xe tải, xe khách, giải quyết việc làm cho trên 200 lao động là thương binh, bệnh binh, bộ đội xuất ngũ và con em gia đình chính sách. Không dừng lại ở đó, với cương vị là Chủ tịch Hội truyền thống Trường Sơn - đường Hồ Chí Minh huyện Đông Hưng (cũ), CCB Phạm Ngọc Sơn còn tích cực vận động các cá nhân, đơn vị, doanh nghiệp ủng hộ phong trào “Đền ơn đáp nghĩa” của địa phương. Từ năm 2015 đến nay, ông đã hỗ trợ xây rất nhiều nhà tình nghĩa cho các cựu chiến binh Trường Sơn đơn thân, khó khăn về nhà ở với số tiền gần 300 triệu đồng. Dâng cúng tiền và hiện vật trị giá 50 triệu đồng xây dựng Đài tưởng niệm liệt sĩ xã Phú Châu cũ. Ngoài ra, hàng năm vào dịp Tết Nguyên Đán ông đều trao tặng hàng trăm suất quà, mỗi suất trị giá 300.000 đồng cho gia đình chính sách, hộ nghèo và đồng đội cũ. Bà Lại Thị Bình, bộ đội Trường Sơn, xã Đông Á cũ nay là xã Đông Quan cho biết: Gia cảnh tôi khó khăn, nhà xuống cấp, rất may được doanh nhân Phạm Ngọc Sơn hỗ trợ 60 triệu đồng, nay tôi đã có ngôi nhà khang trang để ở. Rất cảm ơn nghĩa tình đồng đội của anh.

Tôi nhìn ra chiếc xe, lá cờ Tổ quốc, dù chỉ là một đốm đỏ nhỏ loé lên từ chiếc xe, lại là biểu tượng sống động nhất, khắc sâu vào trái tim người lính Trường Sơn Phạm Ngọc Sơn. Dù chiến trường đã lùi xa, ngọn lửa nhiệt huyết vì miền Nam ruột thịt vẫn cháy mãi. Trong thời chiến, đó là trái tim gan dạ, bản lĩnh vững vàng, thông minh và táo bạo; trong thời bình, đó là trái tim nồng hậu, ấm áp, giàu lòng nhân ái. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, phẩm chất ấy vẫn luôn giữ vững một sợi chỉ đỏ xuyên suốt: sự sẻ chia, trách nhiệm, và tinh thần “trọn nghĩa nước, thắm tình đồng đội” một di sản bất diệt của người lính đã hy sinh tuổi xuân vì non sông đất nước.

 

Người đăng: Nhà báo, Ths. Chu Huy Phương