GIẤC MÙA
Khương Thị Mến
Em nép vai mùa thu dạo phố
Vòm đêm trơ khấc phím đàn
Cúc thức nở sang ngày nồng nã
Đỏ mắt chờ ai biết gió mồ côi ?
Đừng là người tình thi sĩ của tôi
Phố hồ hải, dọc ngang đời phố
Lối cũ nghiêng về em lá đổ
Sông đáo hạn mùa, lăn lóc cạn dòng trôi
Anh vớt hoàng hôn chìm nổi cuối trời
Hôn lên mùa thu nỗi buồn trinh nữ
Mây lãng tử, mây phiêu bồng ngực núi
Em ngồi đong nắng hạn chan mưa
Sấu chín vào đêm ngơ ngác thềm xưa
Em hồi sinh cung đường trơn lẩn khuất
Vạt mưa như cơn mơ lạc loài chết đuối
Đàn chim thiên di rỗng mỏ nấc lên mùa.