Nguyễn Văn Thích
Nếu đem hai nửa chắp vào nhau
sẽ có một hình không thiếu
nửa như mùa đông giá rét
nửa như xuân ấm nắng đầy.
Tôi ngồi lặng trước giây
mà đông chưa hẳn qua
xuân chưa hẳn tới
muốn rằng trái đất đừng quay.
Trái đất đừng quay
khoảnh khắc chuyển mùa sẽ là vĩnh viễn
cái đã qua còn ấm trong lòng
cái chưa đến dẫu còn chưa biết
cũng bồn chồn khấp khởi chờ mong.
Thời gian như nước dòng sông
ngày và đêm
được đo bằng đường đi của mặt trời mọc lên lặn xuống
tuổi thơ nửa ngày về sáng
mặt trời chui vào giọt sương.
Anh đứng trên cầu đợi em
dẫu vẹn nguyên vẫn chỉ là một nửa
giấu cái đã trao nhau đổ oan cho gió
vô tình thổi áo em bay
Một nửa (có thể) vơi
hai nửa (có thể) đầy
nước trong chén chẳng thể cao hơn chén.
Vọng Phu ơi!
bởi là đá nên vẫn còn nguyên vẹn
cái thủy chung (một nửa thuộc về nàng)
đứng chờ chồng nàng bền với thời gian
người ta nhận ra nàng qua hình hài của đá
Nàng cứ đứng nhìn về biển cả
một nửa trời - nơi ấy…xa xăm.