Khương Thị Mến
Em đi đâu rỗng lối loa kèn
Ngày phố hợp tan sấu đổ vàng kiếp lá
Tháng tư xanh rêu vội vã
Sông dỗ lòng tự hát giấu niềm đau
Con đò gầy đắm khúc sông sâu
Em cầm sương buốt lòng đá cuội
Tháng tư tựa vai em bỏng rẫy
Nước mắt nào mặn giữa đời chua
Tháng tư qua tôi chìm nổi bóng mùa
Mùa ngang qua em mưa ngập lối
Thôi đừng tiếc tháng ba xoan tím lời tóc rối
Đêm tự ru mình câu hát hội đa đoan.
Tháng tư khuyết cong trơ bóng xuân tàn
Gió qua triền sông dứt lòng sỏi đá
Sấm lẻ đồng xa ngã lòng vào hạ
Tháng tư vô thường từ mùa cũ em đi.