MÙA TRĂNG ẤM ÁP

MÙA TRĂNG ẤM ÁP

            Đỗ Ánh Tuyết

Ai không có niềm vui tuổi thơ, người đó thật bất hạnh

“Tùng… dinh dinh… tùng tùng tùng… dinh dinh…” Cái Nga dỏng tai. Âm thanh quen thuộc quá. Nó thấy chộn rộn, náo nức. Tiếng hát rộn ràng, tưng bừng, lúc gần lúc xa: “Chiếc đèn ông sao sao năm cánh tươi màu…
Tùng… dinh dinh… dinh dinh… tùng… dinh dinh…”.

Nga nghiêng tai, mặt bần thần, lẩm nhẩm: Mẹ bảo hôm nay là ngày 12 tháng Tám, ba ngày nữa là Tết Trung thu…

Nga lần ra cửa. Âm thanh sôi động vút cao dội vào tai nó: “Em cầm đèn sao em hát vang vang dưới ánh trăng vàng của đêm rằm liên hoan…”

Nó nhận ra tiếng hát ở nhà văn hóa ngay đầu xóm. Đội thiếu niên của thôn đang tập văn nghệ chuẩn bị cho đêm hội Trung thu. Nó tựa cửa, lẩm nhẩm hát theo, mặt tươi tắn rạng rỡ…

Mấy hôm nay, ngày nào Nga cũng hỏi mẹ: Hôm nay là ngày bao nhiêu âm lịch hả mẹ?

Phải trả lời mãi một câu hỏi của con, mẹ Nga gắt: Con hỏi làm gì mà nhiều thế? Mẹ trả lời rồi mà. Con phải tự tính chứ!

Bị mẹ mắng, Nga không buồn, nó cười cười, ôm má mẹ hôn “chụt” một cái. Nó nhẩm tính, mong đợi từng ngày đến Rằm tháng Tám. Chưa bao giờ nó mong đợi điều gì bồn chồn, hồi hộp và háo hức đến thế. Bởi đối với nó, Tết Trung thu năm nay thật đặc biệt và khác lạ.

Hai hôm trước, nhà Nga bất ngờ được đón một đoàn khách rất đông. Họ là các cán bộ Đoàn Thanh niên của địa phương, Tổng phụ trách Đội nhà trường, mấy nhà tài trợ và một số bạn thiếu niên là Liên đội trưởng các thôn trong xã. Đoàn khách mang quà Trung thu gồm bánh kẹo, đèn ông sao và một số đồ chơi đến tặng Nga. Mọi người ân cần hỏi thăm gia đình, động viên Nga, nói chuyện vui vẻ ríu rít một lúc rồi chia tay. Họ đi khỏi nhà một lúc lâu mà Nga chưa hết xúc động, bồi hồi. Nó ngỡ như mình đang mơ…

…Nga nhớ da diết những đêm trăng sáng vui chơi, nô đùa cùng đám bạn trong xóm. Nhớ những đêm rằm Trung thu rước đèn, phá cỗ trông trăng ngoài sân nhà văn hóa - vui như hội…

Nhớ khắc khoải những ngày nó được nhìn thấy vạn vật quanh mình vô cùng tươi đẹp qua đôi mắt trong trẻo, sáng ngời…

Ngày ấy, cách đây không lâu, với nó, trăng đêm rằm đẹp lắm. Tít trên bầu trời, vầng trăng to, tròn hơn mọi ngày, rỡ ràng tỏa ra ánh sáng trong vắt. Trăng nhuộm khắp cành cây, ngọn cỏ một thứ ánh sáng huyền ảo, lung linh. Con đường làng trải dài hun hút, in loang lổ bóng trăng, bóng cây. Càng lên cao, trăng càng sáng, vành vạnh như chiếc đĩa bạc lơ lửng giữa bầu trời đêm thăm thẳm, lấp lánh muôn vạn vì sao. Gió se se mơn man khuôn mặt, vờn nhẹ mái tóc. Ao làng như dát muôn ngàn vảy bạc, sóng sánh lấp lánh…

Những đêm trăng đẹp như trong cổ tích ấy, nó cùng bọn trẻ trong xóm nối nhau chơi trò rồng rắn, chơi trốn tìm... Tiếng cười, tiếng nói rộn rã từ đầu làng đến cuối xóm cho tới tận khuya…

Rằm tháng Tám, mới chập tối, trẻ con trong làng đã tụ tập đông đủ tại sân nhà văn hóa của thôn. Đứa nào cũng có một vài thứ đồ chơi Trung thu truyền thống như đèn lồng, đèn ông sao, mặt nạ… Tiếng hò reo, cười đùa náo nhiệt. Đứa nào cũng háo hức mong chờ được nhận những món quà “bí mật” hấp dẫn từ chị Hằng, chú Cuội, được tham gia phá cỗ trông trăng. Trên đường làng, từng đoàn trẻ tung tăng, nhộn nhịp rước đèn. Hàng trăm ngọn nến lung linh. Tiếng hát xen lẫn tiếng trống ếch rộn ràng, náo nức:

“Trung thu liên hoan, trăng sáng ngập đường làng, dưới ánh trăng vàng của đêm rằm liên hoan…”

Những ngày ấy với nó sao mà đẹp đẽ, sao mà hạnh phúc đến thế!

…Ba năm trước, một tai nạn bất ngờ và khủng khiếp đã cướp đi vĩnh viễn ánh sáng đôi mắt của Nga khi nó mới hơn 10 tuổi.

Một buổi chiều định mệnh. Tan học, Nga cùng các bạn ríu rít về nhà. Đến đầu xóm, nó và một đứa nữa rẽ về ngõ nhà mình. Ngay lề đường, một đống rác to tướng đang ngùn ngụt cháy. Ai đó đã gom rác mang đốt ở đây. Mùi rác cháy khét lẹt, khói cuồn cuộn đen sì, những tiếng nổ lốp đốp… Hai đứa đi ngang qua đống lửa…

Bỗng “Bùm!” – một tiếng nổ lớn phát ra từ đám cháy. Nó hét lên thất thanh rồi không hay biết gì nữa. Mấy nhà gần đó nghe tiếng nổ lạ và tiếng kêu thét bèn chạy ra. Họ kinh hoàng thấy hai đứa trẻ nằm bất động cạnh đống lửa, mặt mũi, chân tay đỏ chín. Họ vội vàng đưa hai đứa đi cấp cứu và đổ nước dập lửa.

Mọi người phát hiện nguyên nhân khiến hai đứa trẻ bị thương là do bình xịt muỗi ai đó vứt đi, bị người ta gom vào đống rác rồi đốt. Bình gặp nhiệt độ cao tạo áp suất lớn gây phát nổ, mảnh bình và tro than văng tung tóe. Đứa bạn nó bị bỏng độ 3, còn nó bị bỏng sâu toàn mặt; mắt phải bị hỏng hẳn do bị vật cứng văng vào, mắt trái bị bỏng nặng, thị lực chỉ còn dưới 2/10.

Từ đó, cuộc sống của Nga chìm trong bóng tối. Mọi vật xung quanh nó hiện lên qua con mắt trái lờ mờ như bị một màn sương dày bao phủ. Niềm vui cắp sách đến trường và cánh cửa ước mơ của nó khép lại. Nó quanh quẩn tù túng trong nhà, thỉnh thoảng được bố mẹ, được chị dắt đi chơi loanh quanh đâu đó. Nó thèm muốn, khát khao được tham gia chạy nhảy, đùa vui cùng chúng bạn.

Những đêm trăng, nghe tiếng bạn bè hò hét, nô đùa ngoài ngõ, Nga buồn bực, bứt rứt không yên, như bị hàng trăm hàng ngàn con kiến đốt khắp cơ thể. Nó lần ra ngõ để xem và nghe các bạn chơi đùa. Được một lúc, nó tủi thân òa lên nức nở… Mẹ nó chỉ biết ôm đứa con gái bé bỏng vào lòng mà xót xa, đau đớn…

Năm nay, nó vô cùng hồi hộp, háo hức mong đợi Trung thu. Mẹ đã hứa sẽ cho nó ra nhà văn hóa tham dự Đêm hội Trăng Rằm. Nó sẽ được tham gia phá cỗ trông trăng, được nghe các tiết mục văn nghệ chào đón Trung thu của các bạn, được nghe chú Cuội, chị Hằng tấu hài, được đi rước đèn… Ôi chao! Bao nhiêu niềm vui sướng, hạnh phúc đang chờ đón nó…

Quà Trung thu của nó đã đầy đủ, sẵn sàng. Nó ngồi lần mở xem từng món đồ chơi, vuốt ve, ngắm nghía cái đèn ông sao to đùng nó vừa lấy ra trong thùng quà… Nó thả cảm xúc của mình miên man trôi trong niềm vui sướng, hạnh phúc tràn ngập, mênh mang…

Ngoài kia, tiếng trống, tiếng hát vẫn rộn ràng ngân lên trong nó niềm hân hoan náo nức: “Tùng… dinh dinh… tùng tùng tùng… dinh dinh…”

 

 

Người đăng: Nhà báo, Ths. Chu Huy Phương