NSƯT Nguyễn Xuân Sanh
Con nhớ mãi về ký ức tuổi thơ
Nơi dòng sông hiền hòa bên xóm vắng
Nơi có mẹ hy sinh đời thầm lặng
Gánh một mình những vất vả ưu tư
Con nhớ nhiều về ký ức lời ru
Nơi cánh cò chao nghiêng mùa lúa chín
Áo bạc sờn trong chiều đông tắt lịm
Lúc mẹ về trăng lấp ló đầu non
Nhớ những chiều mẹ trao muỗm cho con
Xâu muỗm béo tuổi thơ con vời vợi
Nhớ chợ phiên nơi đầu làng con đợi
Mong mẹ về cho bánh quế bánh đa
Nhớ những chiều ra ngồi cạnh gốc đa
Nhìn dáng mẹ liêu xiêu tà áo mỏng
Con thương mẹ những chiều đông rét cóng
Vẫn một mình trên những cánh đồng xa
Con trở về trong tiếng mẹ thiết tha
Của tuổi thơ và những lần hờn dỗi
Mẹ dỗ dành mắt nhìn xa vời vợi
Bữa cơm nghèo độn củ sắn, củ khoai !
Tuổi thơ con còn những tháng giêng hai
Khi cái đói vẫn kéo dài thời vụ
Mà cây lúa mới lên xanh vừa đủ
Nhưng trong nhà hũ gạo lại dần vơi
Thương những ngày mẹ chẳng được nghỉ ngơi
Mẹ lo lắng sợ các con đứt bữa
Rồi một mình giữa đồng cạn đồng khô
Mẹ lần hồi đắp đổi sắn với ngô
Đêm đông lạnh mẹ lo khơi bếp lửa
Nắm ngô rang con bỏ túi đến trường
Tuổi thơ con bên mẹ nặng tình thương
Con viết bài thơ đẫm trong nước mắt
Trong nỗi buồn quặn thắt lắm mẹ ơi !
Vì chúng con mẹ chẳng được thảnh thơi
Con có mẹ thấy cuộc đời may mắn
Mẹ yêu ơi suốt đời thương mẹ lắm
Một tình thương đã sâu nặng bên lòng
Thương một đời mẹ vất vả long đong
Rát căm căm ... mẹ vẫn ra đồng cấy
Nhưng đêm về mẹ lạnh người run rẩy
Bởi mùng mền mẹ đắp đậy cho con
Thương một đời mẹ quên tuổi còn son
Không oán trách bởi hao mòn nhan sắc
Thời gian trôi những tháng ngày trầm mặc
Nhất trên đời chỉ có một mẹ thôi !