THÌ THẦM VỚI BIỂN
Hương Sinh
Em mong ước biển không còn vị mặn
Để nơi anh nước ngọt chẳng vội dòng
Ngắt ngọn sóng ướp nhuỵ chùm hoa nhãn
Gửi muôn phương âm hưởng khúc ấm nồng
Cây nhãn Tổ hồn còn đây hơi ấm
Điệu trống quân văng vẳng tiếng ngân dài
Nhịp phách chèo ngân rung tràn nhựa sống
Tấm lụa vàng trải thảm nhuộm cánh đồng
Chiều Hưng Yên cánh buồm căng bụng gió
Từng đoàn thuyền tôm cá chật đầy khoang
Cuộc sống mỗi ngày mở rộng thênh thang
Gương mặt sáng, những nụ cười tỏa nắng
Trang sách hồng, giọt mồ hôi chát mặn
Truyền thống cha ông đánh giặc, diệt thù
Bao thế hệ anh hùng ở lại với chiến khu?
Hai tiếng Hưng Yên ấm lời ru của mẹ!
Bức tranh quê một trang đời mấp mé
Vị nhãn đậm đà, nhịp sóng biển khơi xa.