Nguyễn Thị Mỹ Oanh
Thôi em về ru ngủ chút yêu
Hoa len tím vào trong giấc ngủ
Chiều gập ghềnh men theo miền cũ
Lạnh lẽo hoang thiếu bàn tay ai
Thôi em về với café quán cũ
Buồn loang rơi đáy cốc cuộc đời
Thôi em về với công viên lối cũ
Sóng hồ tan lạnh ngắt trăng rơi
Thôi em về gom kỷ niệm đầy vơi
Dệt tấm áo khoác tên người tình phụ
Chợt bước chân mòn lõm từng phố cũ
Bỗng giật mình: Đào chớm nụ
Đón Xuân !