Đào Ngọc Đăng
Ta nắm tay nhau bước đi trên bờ cát
Biển thì thầm ủng hộ mối tình thơ
Biển xanh ơi có tự bào giờ?
Mà bản tình ca dặt dìu mơ mộng
Cõi thinh không biển dạt dào sóng vỗ
Du dương ngàn năm biển mãi gối đầu
Oai hùng hồn sông núi
Kể câu chuyện ngàn đời mãi không quên
Em ơi kìa, biển đã mang tên
Của bao người vô danh đã hòa vào sóng nước
Tôi yêu em như cái hẹn nhiều kiếp trước
Dệt tình biển cuộn sóng trào dâng
Ta đưa nhau đi, lún bước chân trần
In hằn giọt mồ hôi nóng bỏng
Của tiếng kẽo kẹt kéo chài kéo lưới
Yêu biển, yêu mình, yêu em
Ba phần yêu không thể nào thấp nhẹ
Đều là hơi thở con tim
Không thể thiếu một giây một phút
Bởi cõi lòng đã hòa trộn nơi đây
Cắm bãi, cắm làng, cắm mình vào lòng biển
Tình đôi ta có biển chứng minh thầm.