ƯƠM MẦM XANH TOẢ BÓNG MÁT CHO ĐỜI
Đào Quang Điền
Sáu chục năm rồi bạn có về trường xưa
Văn Giang thân yêu, ngày nào mình theo học
Ngày ấy - bây giờ bao nhiêu đổi khác
Bạn hãy về thăm lại mái trường xưa!
Trường mình bây giờ tươi đẹp khang trang
Thầy cô trẻ cũng về nhiều hơn trước
Bao thế hệ học sinh tiếp bước
Học giỏi, chăm ngoan làm rạng rỡ tên trường.
Vẫn mãi còn đây bao thầy cô mến thương
Những người chèo đò trên dòng sông năm tháng
Miệt mài ngày đêm trên trang giáo án
Vẫn bảng đen phấn trắng mỗi ngày.
Nhớ lại ngày nào khi trường mới xây
Còn đơn sơ ngổn ngang đất cát
Những buổi trời mưa lấm lem bùn đất
Ống thấp, ống cao tất tả đến trường.
Giầy dép xách tay, má cũng bùn vương
Trời thì buồn mà sao cười tươi thế
Mắt cười, miệng cười giòn tan nắc nẻ
Những chuỗi cười dài ngập cả lối đi.
Những hàng cây ngày ấy mới trồng lên
Còn yếu ớt đắm mình trong mưa gió
Phượng vĩ, bằng lăng, hàng bàng trước ngõ
Mà giờ đây tươi tốt lá xum xuê.
Theo thời gian cây thêm tốt thêm xanh
Mái tóc thầy cô mỗi ngày thêm bạc
Dù vật chuyển sao dời bao đổi khác
Nhưng thầy cô vẫn nguyên vẹn niềm tin.
Nguyên vẹn tình yêu đối với học sinh
Ngọn lửa ấy trong mình không bao giờ tắt
Vẫn mãi cháy lên bao niềm khao khát
Ươm mầm xanh trả bóng mát cho đời./.