Khương Thị Mến
Trót mê mẩn điệu Then em hát
Vọng từ đại ngàn, Khuôn Tát trắng lòng thung
Thái Nguyên chụm đầu tứ núi cánh cung
Sông Công kể chuyện tình chàng Cốc
Sông mưa như nước mắt nàng Công vì tình duyên cách trở
Rơi xuống thành hồ, sóng vỗ bạc niềm thương
Em mướt xanh ngực đồi Tân Cương
Câu thơ tôi đượm hương chè xứ Thái
Suối Mỏ Gà trắng làn da con gái
Nắng che ô Đồi Cọ ngát hương rừng
Em dắt mây về bên kia Tam Đảo
Định Hóa hẹn tôi vào hội Lồng Tồng
Thái Nguyên xanh bên gang thép hồng
Đất nối trời lô xô Đồng Hỷ
Núi rừng Lam Sơn cũng thành chiến sĩ
Du kích Võ Nhai anh dũng diệt thù
Nỗi nhớ trung du xanh mướt sườn đồi
Tiếng nai tạc hồn sơn dương vào núi
Cơm Lam thơm hồn người sơn nữ
Ruộng bậc thang nghiêng nét em cười
Những búp chè đội đá ngút xanh lên
Lời của núi rừng xôn xao vọng mãi
Sóng sánh ly trà quện tình em xứ Thái
Nhấp cạn một đời chát ngọt theo tôi.